Wednesday, October 7, 2009

Friends

Human is grown up thanks to the care, love and nurture of family, friendship and community. Besides family, friends are also one of the most important aspects that go along and help to characterize human features. One of my closest friend once said sarcastically that "One who can live without support and assistance of the others is just either talent or monster" . Her ridicule appears to be so nonsense, but franking said, it seems to be true in reality.
If you try spending a couple of minutes to have a look around, friends are all besides you, behind you and even in front of you. Those you might forget, those you've just known recently, those you willl know, even those who you had either bad or good childhood memories with you, or even those who have just stepped aside you, have left footprints on your way of life.
Thanks to social network, finding an old friend that we thought we lost them many years ago, or even making a new friend from the other side of the earth couldn't be easier than ever before. Many of us have over 100 friends on Facebook, and for most of us, these 100 friends are people that we really know, not just random people who added us on Facebook. But how many of us actually keep in contact with all 100 of them?
"Are you free to be with me for just a sec?" We usually give excuses for not being able to meet up with all of them like, "I'm too busy with something" or "let's just wait until the next holidays" or even " I'll make sure I'll organize the next outing" However, did that gathering ever take place? Look into the real you and ask: did that ever happen, or will it occur? Some will say yes, while the other large number will hesitate to say no, and I bet that's not a small number.
Therefore, while we all are stressful with those piles of daily works and stuffs, why don't we just stand still for a couple of minutes, take a deep breath, and try saying something to all those friends whom we haven't seen in a long time. As you read this, maybe you'd be reminded of some friends that you haven't met up with for while.
Maybe now would be a good time to call them out and catch up with each other over a cup of coffee. Maybe you would want to send them an email asking how they are doing now. You may want to do it in an old conventional way - to write a letter and ask about their lives. Maybe you would even want to drop some lines of regards into their cellphone. While you are at it, you may even want to bring them to somewhere to chill and relax, talk about old times as you laze around among the cushions and beanbags, or laugh over your silliness as you play games that are available. While some of you don't even have a minute to do those stuffs, why don't you just visit their Facebook profiles or Yahoo IM to and wish that they are doing well now, wherever they may be.
Maybe... maybe... you should start now.
Maybe... certainly...

Sunday, September 13, 2009

Pirates of Sillicon Valley - Review and thought

My indeliberate thinking style last night at Starbuck coffee shop yesterday led me to the movie “Pirates of Silicon Valley”, via my friend's reference to a main actor in the film. It's my luck.. or my destiny? :-D
Steve Jobs – the young naughty student from University of Beckerly – turned out to be the inborn talent with his first innovation, the revolution of Worldwide computer industry at that time. Things seemed easy to him with his first Apple incorporation initially. The man with nothing in hand except the Apple computer (Computer? Personal Computer? Could you believe it, and imagine what the hell it is at that time?) ran into the world most focusing reputation.
Bill Gates – student from Harvard University who loved to sleep or gather with friends for poker – became the world wealthiest person with the world leading software and operating system company Microsoft.
Both of them were the one who contributed to reshape and change the world IT market in this 20th century.
With the heart of Apple – Lisa – Steve Jobs and his incorporation were leading the world computer market, left the small portion for the so-called “big brother” IBM. Apple culture with severe regulation and strict standard devoted to the IT community its art and beauty from products. Never satisfied with what he owned, Steve always forced his employers under the pressure, with the purpose of the unique IT product manufacturer.
At that time, Bill Gates and Microsoft were just like the little man in the eye of the giant Apple. He couldn't even persuade Apple to the contract of Apple software supplying branch. Nevertheless, his first invention of DOS operating system for the most reputable IBM computer altogether brought him and Microsoft to the blaze of glory in US and the world. They now both knew each other. Microsoft and Apple, Bill Gates and Steve Jobs.

“Good painter copies – Great painter steals” - Steve Jobs.
While there was no one took the idea of Graphic User Interface (GUI) and Mouse from Xerox considerably, Steve and Apple were the first one and only one came to Xerox office and conferred. Steve, the man of the future, re-structured the world with Macintosh, the first machine implemented GUI in operating and controlling system.

“Put your friend close – Put your enemy even closer” - Bill Gates.
Realizing the catastrophic threats could happen to Microsoft, Bill Gates once again went back to Apple to deal for the contract of developing Apple softwares. Steve, who trusted in Bill without any attentive consideration, accepted Microsoft to develop softwares for Apple, and gave Macintosh prototype to Microsoft.
Along with supplying the “blood and flesh” for the “skeleton” Macintosh, Microsoft implicitly created new product with the concept of “Windows”, based on the prototype of Macintosh GUI and Mouse idea. That cagey strategy from Microsoft brought the typhoons towards Apple, and helped to bring the image of Microsoft to the world IT market with glory and reputation.

“We are the family”
Nowadays as we all know, Microsoft and Apple are always the world focusing and leading incorporation not only in computer and software, but also in recreation zone, and much more.
The end of the movie also left something inside the audience, for them to look backwards, to think thoroughly about life matter with friends and competitors.
In your life, work with your competitors, cooperate with your competitors, beam with your competitors, clasp your competitors, but don't ever trust your competitors. Today they could be your friends for the sake of your company, tomorrow they could stab the knife towards your gut.

Friday, June 12, 2009

Wanna win ? Think as the winner - VNese

Các bạn thân mến,

Có điều này cứ khiến tôi trăn trở từ khoảng 10 năm nay. Giờ có lẽ chính là lúc để tôi chia sẻ với các bạn.

Thường thì khi chỉ ra một điểm yếu kém hay một vấn đề nào đó của quốc gia, sẽ có người phản biện rằng, “Chúng ta còn tốt hơn nhiều nước châu Phi,” hay “Nhiều nước đang phát triển còn tệ hơn chúng ta,” hay “Chúng ta là một nước nghèo.”

Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý của kẻ thua cuộc.”

Thử tưởng tượng khi giáo viên nói với học sinh, “Em có thể học tốt hơn thế này, hãy cố gắng hơn nữa,” và cậu học sinh trả lời, “Thưa thầy, gia đình em nghèo, nhiều bạn học sinh nghèo khác còn học kém hơn em.”

Tại sao lại so sánh mình với những kẻ thua cuộc? Tại sao không đem mình ra so sánh với những người xuất sắc nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển, hay những nước nghèo, tại sao không nói, “Chúng ta muốn sẽ đánh bại Pháp và Mỹ trong lĩnh vực công nghệ và kinh doanh.”

“Anh điên à? Đó là hai trong số các cường quốc lớn nhất trên thế giới. Thật là hão huyền và viển vông!”

“Người anh em, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta đã đánh bại hai nước này trên mặt trận quân sự. Vậy thì kinh doanh hay công nghệ có là gì?”

Thử tưởng tượng 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cả nước, “Thưa Đồng bào, Pháp là một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới. Chúng ta không thể đọ được với súng ống và đại bác của họ. Các vị thật quá điên rồ khi nghĩ đến chuyện chiến đấu với họ, chưa nói đến việc đánh bại họ.” Nếu Người đã nói như vậy, giờ chúng ta sẽ ra sao?

Thật không may, sau chiến thắng trên mặt trận quân sự, những thế hệ tiếp theo sống đớn hèn, không nghị lực, không ý chí, không khát khao chiến thắng, không hoài bão vượt trội.

Mấy năm trước, khi tôi bay về Việt Nam, vài người bạn của tôi ở Bộ Ngoại giao đón tôi ở sân bay. Tôi đã rất bức xúc trước thực trạng cán bộ Hải quan đòi tiền Việt kiều ở sân bay, nên tôi nói với bạn mình: “Cậu biết không, mấy thằng trong kia chỉ chăm chăm đòi tiền dân chúng.” Một người bạn của tôi nói rằng, “Ồ, các anh có hàng đống tiền cơ mà. Anh nên chia bớt cho những người anh em nghèo khó mới phải.”

Nghe đến đó, tôi rất thất vọng, nên im lặng không trả lời. Đó là tâm lý của kẻ thua cuộc, tâm lý chấp nhận chất lượng hạng ba, và lý luận bảo vệ sự cam chịu đó. Người bạn này của tôi về sau trở thành đại sứ ở nhiều nước, anh ta không hề thấp kém. Vậy bạn có thể hình dung bao nhiêu người ở nước ta có tâm lý của kẻ thua cuộc như thế.

Nếu có nhiều đến thế những người mang tâm lý của kẻ thua cuộc, Việt Nam sẽ đi về đâu?

Chúng ta, thế hệ này, nên cảm thấy hổ thẹn với cha ông. Cha ông ta đã không nói: “Pháp và Mỹ quá mạnh, chúng ta không thể chiến thắng.” Cha ông ta chỉ có một điều duy nhất trong suy nghĩ – chiến thắng hay là chết. Đó chính là hoài bão vượt trội, khát vọng chiến thắng, khao khát không chấp nhận đứng thứ hai (bởi vị trí thứ hai đối với họ chính là cái chết).

Nếu muốn chiến thắng, cần phải tư duy như một người thắng cuộc. Và đó là, “Chúng ta muốn thắng những người mạnh nhất. Chúng ta muốn là vô địch. Và chúng ta sẽ tạo ra con đường của mình từ đây đến chiến thắng cuối cùng.” Tâm lý của người thắng cuộc đó sẽ tự động buộc tâm trí ta vào trạng thái không chấp nhận làm kẻ tầm thường, không chấp nhận biểu hiện kém cỏi, không chấp nhận bất cứ cái gì thấp hơn nỗ lực cao nhất, phấn đấu lớn nhất, làm việc chăm chỉ nhất, và tư duy tích cực nhất.

Ai đó có thể nói, “Nhưng chiến đấu vì sinh tồn khác với cạnh tranh để làm giàu. Nền văn hóa của chúng ta chưa bao giờ coi trọng sự giàu sang. Trong nền văn hóa truyền thống, một thầy giáo nghèo là người được coi trọng nhất.”

Câu trả lời của tôi sẽ là:

Khi chúng ta chiến đấu chống lại Pháp và Mỹ, đó không chỉ là chiến đấu để tồn tại. Chúng ta vẫn có thể sống dưới ách đô hộ của Pháp và Mỹ. Nhưng đó là một cuộc sống không có danh dự. Chúng ta chiến đấu vì danh dự, không phải vì sinh tồn.
Ngày nay, chiến đấu để làm giàu và chống đói nghèo cũng là chiến đấu vì danh dự, bởi bất cứ ai trên thế giới cũng đều khinh thường công dân của một nước nghèo.
Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm. Là thuốc phiện. Đối với một cá thể, có thể sự giàu sang là vấn đề ý thích cá nhân, và không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Nhưng đối với một quốc gia, đói nghèo là cái tội, sự giàu sang là sức mạnh và độc lập. Nếu Việt Nam giàu và mạnh từ một ngàn năm trước, thì Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật, và Mỹ đã chẳng dám tấn công chúng ta.
Nếu thế, ta đã chẳng mất một ngàn năm chiến tranh. Đối với một quốc gia, nghèo nghĩa là yếu, là mở cửa cho những kẻ khác tấn công, là để bị đô hộ và giày xéo bởi các quốc gia khác, là bị khinh thường bởi người dân của các nước giàu có hơn. Hãy đi ra thế giới và bạn sẽ hiểu.

Đói nghèo là căn bệnh của một quốc gia. Đói nghèo cần phải bị xóa bỏ.

Bất kể triết lý cá nhân của mỗi chúng ta về sự giàu sang ra sao, đối với đất nước, làm giàu là mục tiêu chính yếu. Vì vậy hãy nhắc nhau đòi hỏi nhiều hơn nữa ở bản thân mình, ở bạn bè, thầy cô, chính phủ, và những nhà lãnh đạo.

Hãy nhìn cách những nước giỏi nhất thế giới, như Nhật, Anh, Úc làm việc, học hỏi từ họ với quyết tâm về sau sẽ vượt qua họ (và họ sẽ vui lòng lắng nghe bạn, các bạn sinh viên, nói lên điều này, bởi bất cứ một giáo viên chân chính nào cũng muốn nhìn thấy cái ngày học trò đánh bại mình).

Hãy ngừng suy nghĩ “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi.” Không, sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới.

Hãy tin vào chính mình. Nếu ta nghĩ ta có thể làm được, thì ta sẽ làm được.

Đừng chấp nhận làm kẻ tầm thường. Đừng chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai.

Hãy chấp nhận là người xuất sắc nhất.

Luôn đòi hỏi bản thân và dân tộc vượt trội nhất.

Và chúng ta có lịch sử hỗ trợ bên mình, rằng chúng ta có thể làm được những gì mà các dân tộc khác cho là không tưởng.

[credited from Tran Dinh Hoanh]

Monday, May 11, 2009

Tong hua

This is the lyric of the Chinese song I love the most. Eventhough I don't understand much its meaning, still feel that it's the sad love song, the emotional guy sing for his everlasting betterhalf.
KiHa.
--------
TONG HUA
wang le you duo jiu,
zai mei ting dao ni,
dui wo shou ni zui ai de gu shi,
wo xiang le hen jiu,
wo kai shi huang le,
shi bu shi wo you zuo chuo le shen me,
ni ku zhe dui wo shuo,
tong hua li dou shi pian ren de,
wo bu ke neng shi ni de wang zi,
ye xu ni bu hui dong,
chong ni shou ai wo yi hou,
wo de tian kong xing xing dou liang le.

wo yuan bian cheng tong hua li,
ni ai de na ge tian shi,
zhang kai shuang shou bian cheng chi pang shou hu ni,
ni yao xiang xin,
xiang xin wo men hui xiang tong hua gu shi li,
xin fu he kuai le shi jie ju.

ni ku zhe dui wo shuo,
tong hua li dou shi pian ren de,
wo bu ke neng shi ni de wang zi,
ye xu ni bu hui dong,
chong ni shou ai wo yi hou,
wo de tian kong xing xing dou liang le.

wo yuan bian cheng tong hua li,
ni ai de na ge tian shi,
zhang kai shuang shou bian cheng chi pang shou hu ni,
ni yao xiang xin,
xiang xin wo men hui xiang tong hua gu shi li,
xin fu he kuai le shi jie ju.

wo yao bian cheng tong hua li,
ni ai de na ge tian shi,
zhang kai shuang shou bian cheng chi pang shou hu ni,
ni yao xiang xin,
xiang xin wo men hui xiang tong hua gu shi li,
xin fu he kuai le shi jie ju.

wo hui bian cheng tong hua li,
ni ai de na ge tian shi,
zhang kai shuang shou bian cheng chi pang shou hu ni,
ni yao xiang xin,
xiang xin wo men hui xiang tong hua gu shi li,
xin fu he kuai le shi jie ju.

yi qi xie wo men de jie ju.

Friday, May 8, 2009

May 8th 2009

Totally finished transferring all the entries from yahoo 360 to this new blog. Memories still remain!
What a pity I can't moved all of my comments into this blog :(, a part of my past is still in there. Anyway, just move forward and don't look back.

Yahoo 360.... just gives out your last breath.