Hôm nay thật là một ngày quá tuyệt vời. Theo đúng như những gì dự kiến, tỉnh dậy lúc 9h sau 1 đêm thức trắng coi phim "Hoàng Kim Giáp" bởi cú phone của con mèo vừa ngô vừa ngố. Hai anh em quyết định sáng nay sẽ quay trở lại Hồ Tuyền Lâm để đi du thuyền dọc hồ, mình muốn tham quan cảnh hồ Tuyền Lâm - nơi chất chứa bao kỷ niệm của bạn của mình, muốn tham quan cảnh những ngôi nhà bè trên hồ, muốn được tận mắt chứng kiến nơi đã từng là kỷ niệm khó thể nào quên trong lòng bạn mình và cả gia đình hai chị em cô ấy. Thế là hai anh em ung dung lên xe - Hồ Tuyền Lâm trực chỉ.
Đến nơi, vẫn chưa thấy có đoàn nào chuẩn bị đi lên thuyền để mình có thể đi ghép. Thế là hai anh em ngồi chờ gần 1h đồng hồ, vẫn bặt vô âm tín bóng dáng những du khách muốn đến thăm lòng hồ. Vẻ thất vọng đã bắt đầu thể hiện rõ trên mặt con mèo ngố và mình...
Được 1 lát mình thấy có 1 đoàn du khách gồm 5 người chuẩn bị xuống tàu... mừng quá... mình vội chạy lại bên họ xin cho đi ghép để qua bên kia hồ ( nếu đi ghép thì giá sẽ rẻ hơn só với đi riêng, vì du thuyền hồ Tuyền Lâm là phải thuê cả thuyền chứ không có bán vé lẻ cho từng người.) Mình mới mở miệng nói được 1 câu "cho tụi cháu xin đi ghép chung với cả gia đình"... thì gia đình đó có vẻ như chả đồng ý cho tụi mình đi ghép "phiền lắm, chúng tôi không muốn người lạ đi với chúng tôi mà chúng tôi chả biết họ là những thành phần như thế nào"... và sau đó là những cặp mắt khinh bỉ từ những thành viên trong cái gia đình chết tiệt đó... mà đúng là khốn nạn thiệt.. đã không cho thì thôi, còn dám nói chuyện với mình bằng cái giọng chết tiệt đó, cái lũ chết bầm này thật.. mà những ánh mắt đó thật là đáng ghét... thôi thì mình cũng chả cần và cũng chả muốn đi với cái hạng người như thế này... cho cái gia đình "thuộc những thành phần cao sang quý phái đó" đi 1 mình vậy. Mình tức khí, lên phòng bán vé thuê hẳn 1 tàu qua bên đó vậy (giờ nghĩ lại thì đúng là thấy hơi tiếc tiền, nếu chờ 1 chút nữa thì chắc là cũng có những người khác để cho mình đi ghép - nhưng thôi kệ vậy, thà như thế còn hơn nghe những cái giọng khó ưa đó 1 lần nữa vậy, với lại đi riêng thế này thì thoải mái, muốn làm gì thì làm, muốn về lúc nào cũng được, không phải phụ thuộc vào giờ giấc của người khác làm gì.)
Dọc lòng hồ, mình mới cảm nhận rõ được cuộc sống của những người sống bằng nghề sông nước, mới hiểu thêm những gì mà trước đây mình chỉ được nghe qua sách vở, được tận mắt chứng kiến những loài sinh vật sống quanh lòng hồ, mới cảm nhận được cái thanh tao, cái nhẹ nhàng của xứ sở sương mù này... Anh lái tàu cho tụi mình lên đảo (nằm ngay giữa hồ) để nghỉ ngơi và tham quan trên đảo.
Lên trên đảo, cảnh vật thật là đẹp. Và rồi mình thấy ngựa... hix, đụng trúng chỗ ngứa lại rùi... Thuê ngựa cưỡi 1 vòng quanh đảo... cảm giác thật là tuyệt. Vãn cái cảm giác như ngày nào mình được ngồi trên chú ngựa của vùng miền tây... thúc gót chân vô ngựa, ngựa phi nước đại... kéo dây, ngựa giảm tốc.... Woooo hooooo...
sau khi cưỡi ngựa, mình và con mèo ngố tiến hành đánh chén đặc sản thịt heo rừng ăn kèm với cơm chiên dương châu. Rồi hai anh em uống hết cả 1 cai rược vang đỏ đặc sản đà lạt.. thật tuyệt.. mình lại phát hiện thêm 1 điều đó là uống vang lạnh kèm với xí muội thì dễ uống hơn nhiều, và ngon hơn nhiều.
Ăn uống no nê, mình về lại khách sạn nghỉ ngơi 1 chút, rùi con mèo ngố nó rủ mình đi hồ bơi Phù Đổng.
Đến hồ bơi Phù Đổng, đắm chìm trong những luồn nước mát, cảm giác thật sảng khoái làm sao... Sau đó mình qua phòng xông hơi. Hi hi, vô đây mình được nghe những bậc tiền bối nói đủ thứ chuyện trên đời, đủ thứ kinh nghiệm, đủ thức kiến thức, nhờ vậy mà mình càng biết thêm nhiều điều về con người đà lạt và con người Việt Nam.
Trên đường về nhà, con mèo ngố mua cút nướng, hai anh em về nhà lại tiếp tục đánh chén.. đã đời...
Coi xong bộ phim "Night at the museum". Mình đến tiệm cà phê Why not - quán cà phê nổi tiếng của đà lạt thưởng thức món cà phê sữa rhum.. ngon lắm... Sau đó con mèo ngố nó rủ mình đi ăn ốc. Hix, cứ tưởng ốc đà lạt rẻ, nào ngờ cũng chém nặng và mạnh y như ở trong Sài Gòn.. hix,,, vừa ăn vừa tiếc tiền.... hí hí hí.
sau đó, mình đi dạo để tận hưởng ngày cuối cùng ở đà lạt.... Mai là phải về lại Sài gòn để tiếp tục nửa kỳ còn lại của học kỳ này rùi... Lần này đã cố công học , mà cuối kỳ còn xà bát nữa chắc mình... cho mình ăn đạp quá....
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment