Với tâm trạng bực mình, tối qua đã quyết định sáng hôm nay lái xe một mình lên Đà Lạt chơi cho nó nguội đi cái đầu khùng khùng mát mát của mình. Thế là dọn dẹp đồ đạc khuân vác ít hành lý chung với cái laptop, cùng với cái xe máy, thế là bằng băng đi đường. Hix, kể ra mình cũng gan thật, hồi giờ có lần nào dám đi xa thế này đâu chứ, mà là đi 1 mình nữa chứ. Bố mẹ mình mà biết chuyện mình 1 mình lái xe lên Đà Lạt để làm nguội cái đầu khùng thế này chắc lao vô mà chém mình chết quá thể.
Hix, có đi mới biết nỗi khổ. Đường thì nóng, trời thì nắng, rùi đủ thứ chuyện, nghĩ lại cũng thấy hơi ghê ghê. Chưa kể đến 1 lần đến Bảo Lộc, gió thổi quá mạnh mình lại đi với tốc độ cao, thế là lạc tay lái suýt đâm vô cái xe hơi, cũng may anh ta nhanh tay lách xe qua 1 chút, hú vía đời mình. một lần nữa ở Đức Trọng, do mãi ngắm nhìn cái bảng hiệu quảng cáo ven đường mà cũng suýt đâm sầm vô cái xe phía trước, may mà kịp hoàn hồn mà làm chủ lại tay lái.
Loại bỏ hết những nguy hiểm trên thì nói chung đường đến đà lạt cũng đẹp và vui. Mình được dịp dừng lại chụp và thưởng ngoạn được rất nhiều cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ, leo lên đèo thấy cảnh mây sà sát núi là như thế nào, rùi được dịp ngắm nhìn toàn cảnh đồng quê và nông thôn Việt Nam - mà trước đây mình chỉ toàn biết thông qua sách vở và nghe lời bạn bè kể lại, biết được những gì cần thiết cho 1 chuyến đi xa, biết được những địa danh khác của đất nước..... Tóm lại thì mình cũng thu được nhiều trong chuyến đi này.
Đến nơi cũng gần 2h chiều, mình tranh thủ tắm rửa rùi làm 1 giấc ngon lành, sau đó là màn lái xe đi ngắm phố phường Đà Lạt. Đà Lạt về đêm đúng là tuyệt, phố phường thật là thơ mộng, lại thanh bình.. Mà mình lại vô cùng thích tiết trời ở đây, gió dìu dịu, sương lành lạnh... thật là trái ngược hoàn toàn với Sài Gòn - chốn phồn hoa bon chen nóng nực và ôn ào... Mình đi đường mà hai tay cứ như là đông cứng cả lại, rùi tai ù cả lên, may mà mình có đem theo 1 chiếc áo khoác, rùi măc mấy lớp áo mới cảm thấy đỡ lạnh... kinh khủng thiệt... Nhưng như thế mới có thể làm dịu nổi cái đầu vốn đang chực lúc nào cũng muốn nổi loạn của mình. Nhớ hồi tết lên đây tâm trạng vui thế nào, thì giờ trước khi lên đây tâm trạng nó bực mình thế ấy (chắc do kỳ thi shitty kia)... May quá, cám ơn mi nhé Đà Lạt.
Rồi mình vào quán La tulipe thưởng thức món Spagetti sốt kem và thịt xông khói, sau đó là thưởng thức món Pizza xúc xích ý... Tâm trạng mới thật thoải mái và vơi bớt đi 1 chút. Nghe nói thứ bảy hàng tuần ở Đà Lạt có phố đi bộ, mai cũng là thứ bảy rùi, mình thử 1 lần cho biết.
Tối về ở nhà nghỉ, bật máy tính lên thì dò ra được 1 cái wireless chùa, hí hí, mừng quá thể... Cám ơn chàng trai hay cô gái nào tốt bụng đã bật cái wireless ở gần nhà mình...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment